Chiết
tự
Toại Khanh
Một anh Phật tử sau một tai nạn dập
nát thân thể đă được ghép lại chiếc
chân mới lấy từ di hài của một người
hiến xác.
Không bị tàn tật, anh mừng lắm,
nhưng đêm đêm nh́n lại cái chân
ngoại lai kia, anh cứ rùng ḿnh và
nghĩ đến người nằm dưới mộ.
Một ngày, nhắm chịu không thấu, anh
chạy lên chùa thăm sư phụ là một
thiền sư và kể lại nỗi sợ của ḿnh.
Vị hoà thượng nh́n anh rồi mỉm cười:
- Con thấy sợ cái chân đó v́ cho
rằng nó không phải là của con, nhưng
thử hỏi,
cái-chân-xưa-giờ-theo-con-từ-bé có
đúng là của con không
?
Truyện kể rằng anh Phật tử từ đó ngủ
ngon, hết sợ.
Và tôi từ lúc biết được câu chuyện
này cũng thấy ḿnh ít nhiều an lạc
hơn xưa.
Tôi đă hiểu chữ CỦA một cách chu đáo
hơn, thấm thía hơn.
Rồi cũng từ đó, tôi nghiệm ra một
điều rằng ở đời nhiều lúc chỉ một
chữ thôi cũng là một trời suy tư.
Chiều nay, một người Phật tử gửi tôi
cái link để đọc bài viết của một
người trẻ chẳng biết trong hay ngoài
nước.
Họ nói thích bài đó, khen hay và
giới thiệu cho tôi. Tựa đề bài viết
đó là T́nh Lỡ. Thiệt lạ, đọc hết bài,
nhưng tôi không hiểu ǵ hết. Ḷng
tôi đă bị cái tựa đề T́nh Lỡ kia níu
kéo ngay từ phút đầu. Nói chính xác,
tôi đă bàng hoàng, ngẩn ngơ chỉ v́
một chữ LỠ kia thôi. Nào phải chỉ có
t́nh mới lỡ.
Có ǵ trên đời này lại không bị lỡ
chứ.
Nh́n quanh ta, rồi th́ cả thế giới,
h́nh như chẳng ǵ là trọn vẹn hết.
Này nhé, có ai trên đời này dám nhận
đời ḿnh là viên măn đâu.
Cả một quốc gia cũng thế.
Nhiều kẻ giàu mà không sang, bởi họ
chỉ phú mà không quư.
Tiền bạc rủng rỉnh mà kiểu xài tiền
th́ ngửi không vô, đó là giàu mà
không sang, phú nhưng chưa quư.
Nh́n xa một chút, nước Tàu bây giờ
có biết bao tỷ phú, nhưng ở một xă
hội nghèo nàn nhân văn sau mấy chục
năm Cộng Sản th́ khó mà kiếm ra một
người thật sự phú quư.
Dám bỏ cả triệu Mỹ kim mua một con
chó ngao Tây Tạng về cung phụng như
đấng sinh thành, nhưng đố họ dám bỏ
ra một phần trăm số tiền đó để làm
từ thiện.
Đáng ngại là ở Việt Nam bây giờ cũng
có rất nhiều kẻ chỉ phú mà không quư
như thế.
Tôi muốn gọi đó là một trường hợp Lỡ:
Lỡ làng, dở dang…
Rồi đến chữ
An Lạc.
Biết bao người trên đời này ngó ngon
lành vậy, nhưng thiệt ra họ chỉ được
An (yên) mà chắc ǵ được Lạc.
Nhà cửa ổn định, thu nhập ổn định,
sức khỏe ổn định, kể cả gia đạo cũng
ổn định, nhưng liệu ḷng họ có được
vui không.
Tôi từng nói rồi, nhiều khi có
chuyện để lo toan c̣n dễ sống hơn là
những ngày tháng nhàn cư vô vị,
không đắng không ngọt.
Viết đến đây tôi chợt nhớ đến mấy
bài báo online gần đây nói về làn
sóng thực phẩm độc hại của Trung
Quốc và Việt Nam đang được xuất khẩu
tứ tung th́ càng thấm thía chữ Lỡ
này.
Nhiều món trong đó là thứ khoái khẩu
của người ḿnh, nhưng ngon mà chẳng
lành.
Không phải món nào ngon th́ cũng
lành.
Cũng như nhiều người tuy dễ thương
mà cũng đáng sợ vậy.
Hai chữ ngon lành từ đó không phải
dễ dùng.
Ngay đến một chữ rất phổ biến như
Phúc Đức cũng khó mà t́m được chỗ
dùng.
Nhiều kẻ đời nay chỉ có phúc mà
không có đức.
Người học A-Tỳ-Đàm thường thích nói
chặt chẽ nên khó chấp nhận điều tôi
đang viết.
Một cách nôm na, tôi hiểu Đức ở đây
là những đức tánh hàm dưỡng nhân
cách của ḿnh.
Một người tiện tay làm một hai
chuyện giúp đỡ kẻ khác không sánh
được một người thường ngày làm ǵ
cũng biết nghĩ về kẻ khác.
Phúc th́ ai cũng làm được, nhưng Đức
th́ phải là kẻ có tâm cơ.
Tôi không nhớ là Lăo Tử hay Trang Tử
đă có câu nói này:
Người thời nay quyền cao tước trọng
đến mấy cũng chỉ là hàng quư nhân
chứ không phải bậc đại nhân như
thời trước.
*
Cứ theo kiểu chẻ chữ (chiết tự) đó
mà nói th́ ta có bao điều thú vị để
mà suy gẫm.
Như thánh nhân chỉ có Đau mà không
Khổ, phàm phu nhiều khi Thông nhưng
chưa chắc đă Minh, Giải nhưng chưa
chắc đă Thoát, T́nh không hẳn là đi
với Yêu, tôi c̣n muốn nói là Sung
chưa chắc đă Sướng, nhưng thôi !
Chẻ chừng đó cũng đủ mỏi tay ṃn búa
rồi, chỉ mong người đời nhớ được bài
học Chính Danh của thầy Khổng để mà
sống trọn vẹn ngoài đời, trong đạo.
Thế c̣n ǵ hơn được nữa. Mong thay !
Toại Khanh (Assam, 4/20/10).